Đọc khoảng: 2 phút

Này cô sơn nữ bên kia ơi!
Tôi đến được đây đã tối trời
Mùa ni non nước buồn đơn lạnh
Xin cô trọ lại một đêm thôi

Tôi đây lữ khách trên lối xa
Mải miết tinh mơ tới xế tà
Dốc còn thăm thẳm, đôi chân mỏi
Cô có thương tình một đêm qua?

Tôi đã đem lòng yêu gió sương
Chừ đây vách núi kẻ lỡ đường
Thân gầy, túi cạn, sầu nhung nhớ
Hành trang mang nặng nỗi buồn vương

Và cô gái ơi, cô biết không?
Đời tôi còn lại một tấm lòng
Không chê, đặt cọc qua đêm trọ
Mai này lấy vốn sống thong dong

Tôi đã nhiều khi lỡ trọ rồi
Tiền tài không có cũng đành thôi
Đôi lúc chạnh lòng ôm tủi phận
Khói thuốc canh tàn lạnh bờ môi

Này cô sơn nữ, tôi gọi cô!
Sao như tiếng vọng cõi hư vô?
Cô đứng mơ màng ai xa thế?
Bỏ mặc nơi đây kẻ sông hồ!

Thôi thế đêm nay gốc cây già
Gối đầu hương cỏ tắm trăng ngà
Tôi cũng quen rồi đêm lỡ trọ
Góp mộng canh dài khơi gió xa…

Thôi thế tôi đành một đêm nay
Dẫu biết đêm trường lắm đắng cay
“Mần răng, ai biết mần răng được?”
Bạc tiền, danh vọng chẳng trong tay!

Giá như đêm nay được ấm lòng
Thơ tình đôi dạm viết vu vơ
Lều cô đêm nay không ai ở
Một khoảng trời riêng: tôi với cô…
(Huỳnh Minh Nhật)

Bài thơ này lấy ý thơ từ một bài thơ mình đọc đã rất lâu, rất tiếc nay tìm lại thì không thấy nữa. Nếu ai biết bài thơ nào nội dung tương tự với tựa là “cô lái đò” thì dành chút thời gian cho mình được biết nhé!

tho-tinh-xin-tro

Thơ tình cô đơn – thơ về những chuyến đi: Xin trọ

ST