Nội dung

Vòng xoay luân hồi, sinh- trụ- hoại- diệt, không ai tránh khỏi, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Dẫu biết là vòng đời sinh ly tử biệt, sao còn níu ghì? Sao còn tơ vương? Đã nghe, hiểu, biết, thấy, sao lại còn đa mang? Có lẽ do tham xâm lấn?

Trong bóng câu chìm nổi, biết có hạnh ngộ là sẽ có biệt ly. Rồi một ngày bất ngờ tiễn Ba qua núi, không nhang không khói, không câu chào tiễn biệt. Mây xám giăng đầy ngõ, mờ bóng đứa con xa. Ba về bên kia đồng vắng, ngọn đèn duyên tận vắt chân mây.

Sau cơn bạo bệnh, đã hiểu được phần nào trong sự mong manh trong cõi vô thường, đến đi tay trắng. Phúc họa thênh thênh! Nằm trong máy cộng hưởng từ, lòng còn đau đáu nghĩ về con thơ, cứ muốn được bàn tay Thượng Đế ban cho lần ân xá. Ban cho kiếp đa mang!

Đó là nỗi trăn trở trải dài suốt tập thơ BÓNG CÂU CHÌM NỔI, đâu đó chắc cũng có nhiều tâm hồn đồng cảm xúc và thấu hiểu…