Site icon Tạp chí Đáng Nhớ

Mùi cỏ dại

Tôi trở về tìm trong hương cỏ
Dịu dàng một chút bình yên
(Hoàng Phủ Ngọc Tường)

“Bốn mùa như gió, bốn mùa như mây”… Trong bản tình ca bất tận của đồng ruộng và núi đồi, cỏ là một ảnh hình của sức sống bền bỉ, mạnh mẽ. Ai đã từng có tuổi thơ chăn bò, vơ củi, từng hái hoa, bắt bướm, sẽ thấm thía tình yêu vời vợi với giai điệu xanh này.

Cỏ hồn nhiên. Không yêu ghét. Vươn lên theo nắng mưa. Xanh tươi suốt bốn mùa. Với đám trẻ nhà quê, tình yêu cỏ ban đầu rất … thực dụng. Cỏ tốt, là lũ trâu bò nhanh no, là có chuồng khô và ấm. Mùi của cỏ được cảm nhận rõ nét nhất là lúc nghe tiếng gặm rào rào mà sắc ngọt. Những chú trâu bò căng bụng khiến lũ trẻ sướng mê ly: “ai bảo chăn trâu là khổ?”… Thơm ngòn ngọt, nồng nàn. Hương của cỏ quyện hòa trong hương đất, hương ruộng đồng, tạo nên mùi quê hương. Sau này khi đã xa rồi tuổi thơ, tôi mới biết tấm thảm xanh mềm mại ấy, tiếng dế ri ri dưới “ngôi nhà cỏ” ấy là phần đất đã hóa tâm hồn, là tình yêu không thể phôi phai. Thương lắm cỏ mềm.

Chuyện một cô gái hay ngủ - Girly.vn

Cỏ hiện hình trong những giấc mơ dịu dàng. Nhớ biết bao những lúc lên đồi, ngồi trên cỏ, nhìn mây trắng mà tưởng tượng vô số dạng hình thù thú vị, nhìn bóng chiều trôi mà viển vông ước mơ đẹp như cổ tích. Tôi đã từng mơ được sống trong một ngôi nhà gỗ trên thảo nguyên bao la, giữa bạt ngàn cỏ dại và hương hoa. Sáng sớm, khi bình minh chớp mi, làn sương mỏng còn choàng lên thảm cỏ. Sương lung linh. Mỗi ngọn cỏ đều lấp lánh một ánh mặt trời. Đến khi đọc “Những vì sao” của A. Daudet, tôi lại ước mình là nàng Stéphanette. Nơi thảo nguyên Provence, một đêm sao sáng gần như có thể với tay lên trời mà hái được, ngồi bên chàng chăn cừu, nghe chàng kể về bí ẩn và hành trình các vì sao. Và cô chủ nhỏ đáng yêu đã ngả vào vai người mục đồng với hơi thở dìu dịu, đều đều. Chưa bao giờ tôi dám lên đồi cỏ quê mình vào ban đêm. Chỉ đơn giản là… sợ ma. Nên không thể gặp chàng mục đồng như Stéphanette. Nhưng câu chuyện tình lãng mạn gắn với miền đất tím ngát màu oải hương ở Pháp đã đồng hành cùng tâm hồn bay bổng của tôi suốt quãng đời thơ ấu. Quả là: “Mùi cỏ dại trên cánh đồng xa thẳm/Một bầu trời vĩnh viễn ướp hương hoa” (Bằng Việt)

Cỏ còn đượm mùi…triết lý. Miên man với cỏ, con người dễ ngẫm về được mất, thịnh suy. Phận người mong manh, ngắn ngủi như cái chớp mắt của vũ trụ, như giọt sương treo đầu ngọn cỏ. Sao không bớt sân si để an nhiên sống? Mà cỏ cũng hay, yếu mềm vậy nhưng lại gợi nhắc thái độ ứng xử: “ Giữa một vùng sỏi đá khô cằn, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở những chùm thật đẹp”. Khác chi phận người? Giữa nghịch cảnh, cần biết chấp nhận và vượt qua thử thách, để sống, để “nở hoa”. Con người cần ít nhất là “ một phút huy hoàng” rồi theo về với cỏ cây, như loài chim chỉ hót một lần trong đời bằng trái tim nồng nàn dâng hiến. Vậy đó, bình dị, vô danh, nhỏ nhoi nhưng lại giàu ý nghĩa. Mỗi cây cỏ mang một sứ mệnh. Cái li ti của ngọn cỏ, lại chính là mối tương giao diệu kỳ giữa con người và vũ trụ. Triết lý mong manh, tự nhiên nhưng kiên cường của cỏ thật đáng để yêu, để suy ngẫm…

Đời người, có những lúc cuộc sống làm ta dễ bi quan mà quỵ ngã, có những khổ đau khiến ta tìm đến cái chết, có những cám dỗ làm ta lạc lối. Có khi nào bạn nghĩ, tìm về với những thuần khiết của tự nhiên là giải pháp hữu hiệu để chữa trị vết thương tâm hồn? Về chốn quê nhà, áp mặt xuống cỏ, nghe ngai ngái hương đất, nghe dịu êm mùi hăng nồng mà ngọt ngào của cỏ, nghe vô biên tâm hồn. Cái lao xao ngoài kia chợt tan biến trong hương cỏ dại, trong mùi hương của tình yêu và nỗi nhớ thẳm xa. Và lúc ấy, bạn sẽ an nhiên với bản tình ca không hồi kết của hoa lá cỏ cây: “đời ta có khi tựa lá cỏ…” ( TCS)

Lột trần Việt ngữ – Kỳ 21/25 – Man di thượng hạng và man di hạng bét

Người Tàu gọi Việt và Chàm là man di. Nhưng vào cổ thời cả Việt lẫn Chàm đều có danh từ man di riêng để chỉ các dân kém hơn...

Tại sao những tiệm mì Tàu danh tiếng ở Sài Gòn luôn kèm theo chữ ‘Ký’

Nhiều người vẫn thắc mắc, “ký” trong “Hải Ký Mì Gia”, “Lương Ký Mì Gia”, “Bồi Ký Mì Gia”,… có nghĩa gì? Vì sao 10 quán ăn gốc Hoa bắt...

4 cảnh giới khó đắc nhất trong đời

Đời người có vui cũng có buồn, có niềm hạnh phúc cũng có lắm nỗi bi ai. Vậy nên, có thể giữ vững kiên cường trong nội tâm, giữ được...

Hoài niệm về những chiếc xe đạp

Xe đạp là vật dụng rất quen thuộc với tuổi thơ của nhiều người Việt. Mới chỉ mấy chục năm trước thôi, chúng vẫn còn là niềm mơ ước của...

Sự hy sinh anh dũng của Trung quân Đoàn Thọ (…1870)

Trong một đêm, tháng mười, năm Canh Ngọ (1870), ở thành Lạng Sơn, Tổng thống quân vụ Bắc kỳ, Trung quân Đoàn Thọ đã bị quân Tàu xâm lăng hại....

Lột trần Việt ngữ – Kỳ 7/25 – Trò chơi xí cột của các đại danh từ Mã Lai

Chúng tôi không biết ở Trung và Bắc có trò chơi xí cột hay không nên phải giải thích sơ qua vài dòng. Trò chơi thường xảy ra ở một...

Ngũ Vị Hương

Các đầu bếp cũng như các bà nội trợ Việt Nam không ai không biết ngũ vị hương. Đó là một loại bột tổng hợp của năm (05) loại hương...

Ba miền Việt Nam năm 1992 qua ống kính Pool Renault

Cùng xem loạt ảnh đặc sắc về Hà Nội, Sài Gòn cùng hàng loạt địa phương khác được phóng viên người Pháp Pool Renault ghi lại trong hành trình xuyên...

Hoàng Oanh kể về kỷ niệm với bài hát ‘Chuyến Tàu Hoàng Hôn’

Bài viết này được chính ca sĩ Hoàng Oanh viết, kể về câu chuyện nhỏ thú vị xung quanh bài hát bất hủ: Chuyến Tàu Hoàng Hôn. Ca sĩ Hoàng...

Khởi nghĩa Hai Bà Trưng: Sự thật và sai lạc

Trong 1000 năm vừa qua, nhiều Sứ thần Đại Việt ta đã tới cúng tế tại Đền Đức Trưng Vương bên bờ Hồ Đồng Đình.Theo Đại Việt Sử Ký Toàn...

Sự thật chuyện vua quan Nguyễn coi than đá là “Quái vật”?

Trong cuốn “Kể chuyện vua quan nhà Nguyễn” của ông Phạm Khắc Hòe, (ông Hòe nguyên là Đổng lý Ngự tiền Văn phòng triều Bảo Đại trước tháng 8/1945. Ông...

Nhạc sĩ Anh Bằng và món nợ tình day dứt

Nhạc sĩ Anh Bằng là một tên tuổi gạo cội của dòng nhạc trữ tình. Những ca khúc của ông đã neo vào lòng người nghe nhiều cung bậc cảm...

Exit mobile version