Truyện ngắn – Tản văn

//Truyện ngắn - Tản văn

Dân bè cá

Đêm! Ngôi nhà lênh đênh trên mặt nước. Anh ngồi ủ rũ bên mâm cơm lác đác vài cọng rau. Chị buồn hiu không nuốt nổi cơm vào bụng, tay vân vê tà áo, muốn nói với chồng điều gì đó nhưng lại nín thinh.

2021-02-25T03:16:33-05:00

Buồn của tôi

Tôi từng mơ màng trong cơn say những ngày cũ, buồn cuộc đời cứ mãi đơn côi một niềm thương nho nhỏ không thể thành lời. Khúc hát ngày ấy từng vang trên dọc cái hành lang hun hút tưởng dài nhưng chỉ bằng đôi

2021-02-23T18:22:18-05:00

Mùa xuân ở trong rừng

Mặt trời tỏa những tia nắng ấm áp xua dần đi cái giá rét. Sắc xám trên bầu trời nhạt dần, nhường chỗ cho màu xanh và những áng mây bềnh bồng. Gió thổi hơi lành lạnh, mưa phùn lất phất rơi. Mưa phủ xuống

2021-02-04T21:27:38-05:00

Cái vũng trâu nằm

Bọn trẻ thường gọi đó là cái rốn lệch của ruộng. Bởi lũ trâu không nằm vũng giữa ruộng. Thường là những vũng bên hàng tre hoặc bờ vườn có cây tỏa bóng mát. Những chú trâu, sau cả buổi mang ách kéo cày kéo

2021-01-30T09:26:57-05:00

Muộn màng

Đó là một người đàn bà tuổi đã gần tám mươi, mái đầu đã ngả sang màu bạc trắng. Mọi người trong xóm đều gọi là bà Tư. Trước sự tàn nhẫn của thời gian, gương mặt bà nhăn nhúm những nếp nhăn. Bây giờ

2021-01-13T22:57:33-05:00

Gửi “em”- tôi của những mùa Tết đã xa

Tết này, mưa có về không em? Tôi nhớ da diết cái se lạnh của miền Trung ngày ấy, lất phất sắc đào tím biếc rụng rơi một góc sân nho nhỏ và những đám mây lững lờ rơi trong đôi mắt em ngây ngô,

2021-02-01T11:05:05-05:00

Nỗi buồn nhỏ trong thành phố lớn

Thành phố rộng lớn, có những ngày bỗng thấy chơi vơi lạ. Dòng người ngoài kia vẫn hối hả, cuộc sống vẫn thở đều như nhịp đập của nó bấy lâu. Liệu có bao nhiêu người bước chân xuống phố mà thấy mình lạc lõng

2021-01-07T08:04:07-05:00

Mùa đông ơi nhắn giùm ta lời xin lỗi tình em

Vậy là mùa đông đã sang theo cánh nhạn miên man bay về từ phương Bắc xa xôi. Những làn gió bấc đơn côi, lạnh thấu tim đời trở lại từ miền biên viễn như nhắc anh nhớ tới thanh xuân đời mình, nhớ tới

2021-01-07T07:34:59-05:00

Hạnh phúc cuối

Nằm lặng lẽ cuối làng Luông là nhà cụ giáo Thức. Cụ bà mất sớm, cụ ông vò võ một mình nuôi người con gái duy nhất tên Trúc nên người. Mối quan hệ của cha con họ vốn rất tốt, bỗng chốc trở nên

2021-01-04T22:55:10-05:00

Những mùa hoa khế

Vào hè, những chùm hoa khế đã bắt đầu nở bung, hồng hồng, tím tím nổi bật hẳn trong tán lá xanh ngăn ngắt. Ngoại tôi bắc ghế ra ngồi trước ngõ, nơi cây khế vươn dài những cánh tay đầy hoa lá, gió lùa

2021-01-04T09:12:16-05:00

Yêu thương là cho đi những gì mình có.

Ti là một đứa trẻ sinh ra trong gia đình khá giả, được ba mẹ hết mực yêu thương và cưng chiều. Ở nhà, Ti thương mẹ nhất, vì mỗi tối mẹ thường chơi đùa và kể chuyện cổ tích cho Ti nghe (mặc dù

2021-01-01T08:59:42-05:00

Mùi cỏ dại

Tôi trở về tìm trong hương cỏ Dịu dàng một chút bình yên (Hoàng Phủ Ngọc Tường) “Bốn mùa như gió, bốn mùa như mây”… Trong bản tình ca bất tận của đồng ruộng và núi đồi, cỏ là một ảnh hình của sức sống

2021-01-01T08:29:50-05:00