Truyện ngắn

//Truyện ngắn

Nợ

Bà ngồi trầm ngâm bên ly cà phê pha phin đang chậm nhỏ từng giọt, đôi mắt lặng nhìn về phía mặt hồ, gió thổi mái tóc đã điểm bạc. Mấy năm liền ở nơi đất khách, bà thèm cái mùi hoa sữa, mùi xôi

2020-07-12T03:27:36-05:00

Ký ức

Chiều muộn, bóng tối dần phủ kín cái gốc phượng còng queo xơ xác, từng làn gió lạnh thổi qua cuốn tung đám bụi ở góc đường. Bà chủ quán trà đá nhanh tay dọn hàng vào trong. Mưa lất phất rơi… Cạnh gốc phượng,

2020-07-11T03:05:31-05:00

Hai thế hệ

Ông ngồi một mình nhìn ra khu vườn, ngắm mấy cây cau vua mọc san sát nhau. Con đường xếp đá chạy ra cái hòn non bộ chi chít những viên đá đủ loại hình thù, hai bên đường là cỏ, không biết là cỏ

2020-07-10T12:37:02-05:00

Xe ôm

Trời Hà Nội bắt đầu vào đông, những cơn gió lạnh mang theo hạt mưa lay bay thổi qua cửa sổ. Tôi nằm co ro bên cạnh là thằng Nam. Tiếng gió cứ rít mang theo những cơn mưa ngày càng đậm hạt hơn. Sáng

2020-07-08T11:29:41-05:00

Mùa trăng ký ức

Trung thu ấy, kỉ niệm khó quên trong đời, nhất là với lũ trẻ ở làng quê… Tôi ngồi ngậm bút, Trung thu sắp đến rồi. Ở thành phố thì quanh quẩn mấy cái bánh trung thu, đi mấy cái siêu thị là hết. Trung

2020-07-07T09:26:11-05:00

Khoảnh khắc bên bố

Khi tôi lên năm tuổi, bố nói với mọi người trong gia đình là "nó hay khóc lắm nên đừng ai mắng nó". Có lẽ bố không biết rằng khi đứng trước bố, chỉ cần bố nói nhẹ tôi cũng khóc. Khi tôi lên 10

2020-07-06T01:00:42-05:00

Hạt gạo nghĩa tình…

Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống

2020-07-06T00:43:18-05:00

Chợ sớm

Cái chợ gần nhà, nó như một người phụ nữ tần tảo đa mang, lặng lẽ chứng kiến cuộc đời ông tôi, bố tôi và rồi cả tôi nữa… Đậu ơ… Nhà tôi làm đậu. Từ khi học lớp bốn, tôi bắt đầu biết nhớ

2020-07-04T14:33:23-05:00

Câu chuyện nhỏ giúp sưởi ấm lòng người

Thời gian là thứ vô tình nhất, nó cuốn trôi biết bao tình cảm thế gian, nó khiến cho người ta phương trời cách biệt, để lại những sự nuối tiếc khôn nguôi. Vậy nên, hãy trân quý tất cả những người xung quanh, vì

2020-07-04T14:16:03-05:00

Món quà của mẹ

Mỗi cái đám cưới, bà lại già đi, mái tóc bạc hơn, da cũng nhăn nheo thêm vài phần. Sau khi kết hôn, ba cô con gái giống như diều no gió bị cắt dây bay cao bay mãi, rất ít khi về nhà thăm

2020-06-30T11:23:12-05:00

Mưa Huế

Mỗi lần Hà Nội đổ mưa, chị lại nhớ về Huế. Mưa Hà Nội khác mưa Huế lắm. Mưa Huế là thứ mưa thất thường, mưa dầm dề, mưa không còn biết gì tới chừng mực, lúc thì thủ thỉ, lúc lại như tiếng ai

2020-06-28T22:03:27-05:00

Sự cô đơn…

Đó là cảm xúc đầu tiên ập đến với tôi thời tuổi trẻ. Khi mình rất trẻ, cảm xúc ào tới như cơn mưa, cuốn trôi mình đi (giống như hôm nào đó Sài Gòn ngập tới cổ). Mình không kiểm soát được gì, luôn

2020-06-28T16:57:58-05:00