Một bài thơ kỳ lạ

Tiếng Việt của chúng ta thật tuγệt vời ! Phải nói là bái ρhục bài thơ lạ kỳ nàγ. Bài thơ được chia sẻ từ nhà nghiên cứu Dân tộc học và Việt học Đinh Trọng Hiếu ở Paris đăng trên “Khuôn Mặt Văn Nghệ"

Một ngày bao nhiêu lâu?

(Cho những gã chồng lông bông) Sau những giờ căng thẳng việc cơ quan Anh lại bận rộn với bao cuộc vui: sinh nhật, thôi nôi, tiệc tùng, cưới hỏi... Đám bạn lêu bêu, nâng chén là hiểu nhau hơn nghìn lời nói Đôi khi

Con vẫn còn say

Đêm khuya loang nhẹ quỳnh hương Cha từ trong những gió sương lại về Thanh bần một ấm trà quê Nắng mưa gom lại đề huề cùng trăng Ảnh: Unsplash Lên men say cả tháng năm Qua bao thiêu đốt thăng trầm mà

Tìm nàng

Tìm nàng giữa cõi mênh mông Tìm nàng mê mải tầng không cõi tình Trăng nghiêng đổ bóng lặng thinh Một trăng, một bóng, một tình, một ta Đi tìm nàng chốn phù sa, Nhỏ nhoi hạt cát bao la bãi bờ Dòng trong, dòng

Khi gió bấc quay về

Em đã nghe khi gió bấc quay về Con phố khuya bỗng khép mình lặng lẽ Trên vòm cây chiếc lá vàng rơi khẽ Đông mặc trầm trong cái rét mênh mang. Gió bấc về mưa bụi cũng theo sang Mang giá băng trút vào

Không tung tích

Đã gặp và yêu anh Em bỏ túi nỗi buồn hình trái tim mang về Đợi nguội giọt lệ Em [sẽ] viết bài thơ đệ lên trước cuộc đời Thượng đế phê duyệt đôi lời: - Con đã yêu gấp đôi một cuộc tình ngọc

Tết

Hình như Tết đến thật gần Lặng nghe trong gió hương trầm thoảng bay Mưa xuân lất phất hạt gầy Bánh chưng bà gói sắp đầy một mâm. Bếp lò ông đốt ngoài sân Cũng vừa đỏ lửa ấm dần bàn tay Bánh ngon luộc

Rượu cần môi em

Nắng vàng trên đỉnh núi Gieo xuân xuống đại ngàn Niềm vui lưng bản nhỏ Mùa lễ hội thênh thang. Dáng em buông lả lướt Như cần rượu say men Chạm môi ta uống cạn Ngày tan dần vào đêm. Ta say mùa nắng gió

Nậm Sáng mùa trăng

Đêm trăng về Nậm Sáng Nghe rừng thông ngân nga Nghe suối rì rào kể Chuyện núi những mùa qua. Em đội khăn lên tóc Chùm tua rua đủ màu Tay em thêu em dệt Sắc đỏ quyện đời nhau. Anh qua lễ cấp sắc

Đánh thức tháng mười hai

Hà Nội đã thật đông chưa anh Khi tháng Mười hai vừa gõ cửa Khi mùa thu vẫn còn đánh rơi hoa sữa Và những cơn mưa rải nhẹ khắp phố phường. Cho em gửi vào tháng Mười hai một chút yêu thương Gom hết

Cô gái tháng 12

Tôi viết cho em cô gái tháng 12 Cô gái của mùa đông và hoa cải Biết lấy nụ cười sưởi những ngày tê tái Giấu đa đoan trong ánh mắt mơ màng Có phải mẹ sinh em đúng dịp đông sang Nên em biết

Xuân trên núi

Xuân về trên bản làng ta, Muôn hoa rộn ràng khoe sắc, Vạn niềm vui ngần trong mắt, Núi rừng thay áo chào xuân. Hoa mơ trên nương nở trắng, Đào bừng lên sắc hồng tươi, Tớ Dày như gái đôi mươi, Chuốc say sưa