Site icon Tạp chí Đáng Nhớ

“Hàng Xóm” Việt Nam và Mỹ khác nhau thế nào?

Nếu bạn đang có ý định định cư ở Mỹ hoặc mua nhà tại Mỹ thì nên đọc bài viết bổ ích này.
“Bà con xa không bằng láng giềng gần”. Đúng vậy, sống ở đâu cũng thế, những người sống gần ta luôn được xem là cách bắc cầu để tạo nên giá trị tình thương vững vàng giữa người với người, làm nên màu sắc cuộc sống khi chúng ta xem nhau là hàng xóm. Hãy cùng nhau tìm hiểu hàng xóm ở Mỹ và Việt Nam thì khác nhau ở những điểm nào nhé?

Quan điểm chung về Tôn giáo giữa láng giềng

Dù hai nước ở xa nhau nhưng quan niệm tôn giáo giữa những người hàng xóm ở cả hai đều hoàn toàn có điểm chung dễ dàng nhận biết. Ở Việt Nam cũng như định cư ở Mỹ, trong mọi khu phố, ai ai cũng sống hòa đồng, vui vẻ với nhau. Thường gọi thân mật là cô chú, dì bác,.. như là bà con gần xa trong họ hàng. Chẳng ai quan tâm tới những vấn đề tôn giáo hay người này theo đạo nào. Cùng chung khu nhà với nhau là sẽ luôn thân thiết. Người Việt chúng ta không hề phân biệt vùng miền, tôn giáo hoặc những người mang tín ngưỡng khác đều có đặc tính giống nhau. Những ai mà phân biệt hoặc gây chia rẽ mâu thuẫn giữa các tôn giáo sẽ bị lên án mạnh mẽ. Tại đất nước mà mọi người đều bình đẳng tôn giáo và xem trọng các tín ngưỡng của nhau, biến các ngày lễ trong tôn giáo thành lễ hội chung, đó chính là kết quả của tinh thần đoàn kết dân tộc, yếu tố cần thiết trong lý tưởng phát triển và bảo vệ dân tộc.

Những người hàng xóm ở Mỹ cũng rất thân thiện giống như những người bạn “láng giềng” ở Việt Nam

Cách giao tiếp, ứng xử với hàng xóm

Việt Nam và Mỹ đều có đặc điểm chung là sự hòa đồng và mến khách giữa người láng giềng hàng xóm với nhau. Những đặc điểm cá tính và văn hóa đã tạo ra nét khác biệt trong cách ứng xử, giao tiếp của hai nước này.

Ở Mỹ

Tính người Mỹ thường dứt khoát nên cách nói chuyện của họ cũng vậy, không vòng vo, ví von. Nói chung, khi người Mỹ nói “được” có nghĩa là chắc chắn được còn “không được” có nghĩa là hoàn toàn không. Người Mỹ thường không ngại ngùng khi trả lời là “tôi không biết” nếu như họ thực sự không hiểu vấn đề mà quý khách đang nói tới hoặc “tôi không phụ trách công việc này” nếu như vấn đề mà bạn đề cập đến không trong phạm vi của họ.
Tính lịch sự và thẳng thắn cũng tùy theo từng vùng và từng mức độ. Người New York nổi tiếng là người trực tính và thậm chí là thô bạo nếu so sánh với người Châu Á. Đối với những người vùng Trung Tây cũng thẳng thắn nhưng họ lịch sự hơn. Còn người California thì không phải lúc nào cũng nói đúng với ý nghĩa của họ. Ví dụ như tại Los Angeles – mảnh đất của những mơ ước – nếu có người nói với bạn rằng “tôi sẽ quay lại vấn đề này với bạn” thì có thể họ sẽ làm như vậy nhưng cũng có lúc họ có ngụ ý là “bạn không còn cơ hội nữa”.
Đa số người Mỹ thường không có thói quen nói lớn hoặc cười nói trong lúc dùng bữa nơi công cộng. Họ luôn tự giác xếp hàng trật tự đợi khi thấy có 2 người trở lên và không hề có hành động xô đẩy hoặc chen lấn nhau. Cũng như tại cửa ra vào tàu điện ngầm, thang máy hoặc đi xe buýt văn hóa xếp hàng vẫn luôn được chấp hành. Người Mỹ thường có thói quen nói lời cảm ơn hoặc xin lỗi dù đó chỉ 1 việc nhỏ như nhường đường thì vẫn không quên nói những câu nói ấy.

Ở Việt Nam

Người Việt thường quan tâm đến những mối quan hệ xã hội, cộng đồng. Nguyên nhân này đã dẫn đến việc văn hóa giao tiếp ở Việt Nam rất được coi trọng và được thể hiện ở 2 lý do sau:
Chủ nhà thường rất thích khi có khách viếng thăm. Việc khách đến thăm là một hành động biểu hiện tình nghĩa cùng với sự quan tâm giữa các thành viên trong gia đình, hàng xóm nhằm thắt chặt thêm tình đoàn kết.
Người Việt Nam thường có tính hiếu khách: “Khách đến nhà không gà thì vịt”. Khi có khách đến nhà, cho dù là người lạ hay người thân thì chủ nhà vẫn luôn đón tiếp nồng hậu và đãi khách một bữa ăn thật thịnh soạn cho dù hoàn cảnh có đang khó khăn như thế nào, tình mến khách được thể hiện rất rõ ràng hơn khi bạn về những vùng quê hẻo lánh hoặc miền núi rừng xa xôi.

Bàn về cái đạo tu thân

Thấy người hay thì phải cố mà bắt chước; thấy người dở thì phải tự xét xem có dở như thế không để mà sửa đổi. Chính mình có điều...

Phiêu bồng một Khúc Thụy Du

Đã mấy chục năm qua, bài hát đã thấm vào ký ức của bao thế hệ và mỗi người với góc nhìn, trải nghiệm riêng tư, lại có những lắng...

Tại sao gọi là tóc thề?

Các cô gái cô mái tóc thề trông thêm duyên dáng. Tóc thề vốn là một vài sợi tóc ngắn phất phơ hai bên trán và vành tai. Có những...

Đốt Vàng Mã Tại Hoa Kỳ

vangma1
Đám lưu dân Việt hầu như ở khắp địa cầu đã tỏ ra có một cá tính mạnh: đó là đặc tính cưu mang “quê hương” trong lòng thuộc bất kỳ...

Đại Lộ Charner cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20 – Phần 1

Mỗi thành phố đều thường có một đại lộ xuyên trục dẫn đến trung tâm hay nằm trong trung tâm thành phố, nơi có nhiều cơ sở, công trình văn...

Sách dạy làm giàu – Sự nguy hiểm của liệu pháp tự kỷ ám thị

Nhưng những sách ấy là dạy người ta như thế. Nó ru ngủ con người trong giấc mộng sang giàu, khao khát đến mức quên cả bản thân mình hao...

Nguồn gốc của câu “Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung”

Khi tôi còn ngồi trên ghế nhà trường, mỗi khi phê phán Nho giáo và chế độ phong kiến, thầy cô thường đem câu nói: “Quân sử thần tử, thần...

Cháo lòng Sài Gòn

Bây giờ đi ăn cháo lòng tôi rụt rè gọi tim thôi, không dám rờ tới gan, ruột, dồi gì hết mà vẫn vừa ăn vừa hồi hộp. Cả cơ...

Vua Tự Đức là con ai?

Một hôm đang cong lưng nhổ sắn trên đồi, một anh bạn cùng đội bỗng cao hứng hỏi: ‘Anh hay kể chuyện sử, vậy anh có biết chuyện người ta...

Nguyễn Đình Chiểu, một nhà nho chân chính Miền Nam

Hôm nay chúng ta kỷ niệm Nguyễn Đình Chiểu, theo quan niệm chung của chúng ta là kỷ niệm một nhà văn. Nhưng theo sự thực lịch sử, trên căn...

Những cái nhất của Sài Gòn xưa

Ngôi trường xưa nhất Trường Lê Quý Đôn được xây vào năm 1874, hoàn tất năm 1877 do người Pháp quản lý. Lúc đầu trường có tên Collège Indigène (Trung...

Khoa Cử Việt Nam – Phần 1: Thi Hội – Chương năm: Đề mục -Văn bài

Ðề mục và phép làm văn bài thi Hội cũng tựa như thi Hương nên ở đây tôi chỉ nhắc sơ qua những điểm chính. - Ðề mục thường do...

Exit mobile version