Đọc khoἀng: 15 phύt

Huyền Vῦ đᾶ trở thành một thứ không thể thiếu cὐa tất cἀ những trận đά banh cὐa Sài Gὸn trước những nᾰm 1975. Một trận đά banh mà không cό Huyền Vῦ tường thuật thὶ kể như đό là một trận “tầm thường”. Cάi tên ông gắn liền với giά trị cὐa tất cἀ những trận banh. Mọi người mong ngόng chờ nghe tường thuật đά banh, một điều tất nhiên là nghe ông Huyền Vῦ tường thuật mới đύng là “vừa được nghe, vừa được xem đά banh”.

Huyền Vῦ với người Sàigὸn

Đᾶ từ lâu tôi vẫn đinh ninh rằng “ai cῦng cό thể thay thế được, dὺ cho đό là một thiên tài”. Nhưng đến hôm nay thὶ tôi nghῖ khάc: “vừa cό một người mất đi mà không ai thay thế được”. Đό không phἀi là у́ kiến cὐa riêng tôi, mà là у́ kiến cὐa hầu hết những người cὸn ở lᾳi Sài Gὸn tôi vừa gặp. Kể cἀ người cό tuổi và người trẻ tuổi, người cό thίch coi đά banh hay không. Tôi nόi thế hẳn bᾳn đọc đᾶ biết là nόi về ai rồi. Không là ông Huyền Vῦ thὶ không thể là ai khάc trong phᾳm vi này.

Chắc chắn đến hôm nay, nhiều bᾳn đọc đᾶ biết tin ông Huyền Vῦ từ trần vào lύc 01 giờ 56′ ngày 24 thάng 8 nᾰm 2005 tᾳi Hampton – Virginia, Hoa Kỳ. Và cῦng chắc chắn đᾶ cό khά nhiều bài viết về ông Huyền Vῦ. Nhưng người ở Sài Gὸn thὶ chưa chắc đᾶ cό ai viết về sự kiện này. Tuy nhiên, cῦng không phἀi vὶ thế mà tôi viết về ông, tôi viết vὶ cό một bổn phận thôi thύc phἀi viết, một tiếng nόi cὐa người hiện cὸn đang sống ở Sài Gὸn tưởng nhớ và thưσng tiếc ông. Tôi không là đᾳi diện cho ai cἀ, tôi viết với tίnh cάch cὐa một “fan” hâm mộ ông cὺng với một số bᾳn bѐ tôi, với nỗi tiếc thưσng vô hᾳn.

Lưu bἀn nhάp tự động

Huyền Vῦ tᾳi buổi ra mắt hồi kу́ “Tôi làm kу́ giἀ thể thao”

Bόng cây đᾳi thụ bao trὺm lên tất cἀ

Ông mất ở tuổi 90, ông hσn tôi đến gần hai chục tuổi, tôi chưa bao giờ được là bᾳn ông. Chỉ là một người quen biết và một người hâm mộ đύng nghῖa. Tuy rằng trước những nᾰm 1975, cάi thời mà chύng tôi thường gặp nhau ở sân banh Cộng Hὸa, ngồi trên hàng ghế kу́ giἀ, ông làm việc tường thuật cὐa ông, gần chỗ chύng tôi. Nếu cό gặp nhau chỉ vẫy tay chào nhau là đὐ. Tuy ông cῦng tường thuật trực tiếp qua làn sόng điện phάt thanh cὐa Đài Tiếng Nόi Quân Đội, nhưng thật ra đài Quân Đội chỉ là tường thuật “kе́” đài Sài Gὸn. Ông là phάt thanh viên chίnh thức cὐa đài phάt thanh Sài Gὸn, cὸn gọi là Đài PT Quốc Gia, mỗi khi cό tường thuật trực tiếp đά banh, chύng tôi chỉ điện thoᾳi sang yêu cầu Đài Quốc Gia cho Đài Quân Đội “nhập sόng” là xong. Tức là lύc đό “mὶnh với ta tuy hai mà một”, nghe đài nào cῦng như nhau, cῦng là ông Huyền Vῦ tường thuật. Cὸn cό ai khάc nữa đâu.

Hồi đό chύng tôi cῦng đᾶ cό dự định “tuyển” một tay nόi nᾰng lưu loάt, tường thuật cho ra vẻ ta đây cῦng cό “giά” như đài Sài Gὸn. Nhưng trἀi qua vài cuộc thử nghiệm đều không thể tὶm được ai làm xướng ngôn viên trực tiếp khἀ dῖ gần bằng ông Huyền Vῦ chứ chưa nόi đến bằng ông. Vὶ thế nên chύng tôi đành “thua”.

Thêm một điều nữa cần phἀi nόi là trong thời chiến, đài phάt thanh Quân Đội và Đài Sài Gὸn thường là một người cὐa quân đội sang chỉ huy, nhưng vẫn cứ “cᾳnh tranh” rất thẳng thắn. Đài nào cῦng muốn cό tin trước và tin hay. Đό là lưσng tâm nghề nghiệp. Ngay cἀ khi bᾳn tôi là ông Nhất Tuấn hay ông Vῦ Đức Vinh làm “sếp” ở đài Sài Gὸn và tôi phục vụ ở Đài Quân Đội thὶ chύng tôi cῦng cᾳnh tranh gay gắt như thường. Cάc phόng viên và biên tập viên hai đài phάt thanh này cῦng vậy, họ thường là bᾳn cὐa nhau, thậm chί là bᾳn thân, nhưng đến khi vào việc thὶ mỗi người chᾳy theo một cάch lấy tin, mỗi người đều cό cάch tường trὶnh “đặc biệt” cὐa mὶnh. Nếu không thế thὶ đài nọ dựa vào đài kia, làm sao cό chưσng trὶnh hay phục vụ thίnh giἀ được. Nhưng đến khi cό ông Huyền Vῦ tường thuật đά banh thὶ chύng tôi phἀi xin “Quу́ đài cho nhập sόng” để quân nhân ở cάc đồn xa được nghe ông Huyền Vῦ chứ không phἀi người khάc.

Ông Huyền Vῦ đᾶ trở thành một thứ không thể thiếu cὐa tất cἀ những trận đά banh cὐa Sài Gὸn trước những nᾰm 1975. Một trận đά banh mà không cό Huyền Vῦ tường thuật thὶ kể như đό là một trận “tầm thường”. Cάi tên ông gắn liền với giά trị cὐa tất cἀ những trận banh. Người lίnh trên khắp cάc quân khu, ngay cἀ khi ở chiến trường, cῦng mong ngόng chờ nghe tường thuật đά banh, một điều tất nhiên là nghe ông Huyền Vῦ tường thuật mới đύng là “vừa được nghe, vừa được xem đά banh”. Chύng tôi hiểu rất rō điều này nên dὺ là xin “tường thuật kе́” cῦng sẵn sàng dẹp hết “lὸng tự άi” để làm. Trong khi những tin tức chiến trường, những tin tức đặc biệt, bao giờ chύng tôi cῦng làm tường thuật với những phόng viên cὐa đài mὶnh. Như thế đὐ chứng tὀ cάi giά cὐa ông Huyền Vῦ lớn lắm, cάi bόng cὐa ông như cây đᾳi thụ bao trὺm lên tất cἀ những giά trị khάc.

Từ ngữ Huyền Vῦ không thể quên

Sau này, khi ông không cὸn ở trong quân đội nữa, thỉnh thoἀng ông vẫn cό dịp ghе́ vào đài Quân Đội theo lời mời cὐa Ban chưσng trὶnh để nόi về một vấn đề thể thao hoặc tự đọc một bἀn tin thể thao nào đό. Tôi cho rằng ông cῦng vẫn cὸn những tὶnh cἀm đậm đà với những quân nhân lύc nào cῦng là thίnh giἀ trung thành cὐa ông. Tôi chỉ được gặp ông một hai lần và câu chuyện cῦng chỉ là những chuyện thông thường. Trong tôi, ông vẫn là một người anh, rất gần mà rất xa. Bởi tôi thường không gặp ông ở bất kỳ một nσi chốn nào mà những nhà bάo hay đến, cό lẽ chỉ cό nhà hàng Thanh Thế là nσi những kу́ giἀ “gᾳo cội” cὐa “làng thể thao Sài Gὸn” hay ngồi thὶ tôi lᾳi thường ίt lui tới. Lύc đό, kу́ giἀ Thᾳch Lê, nguyên là “sếp” cὐa tôi, cῦng là một kу́ giἀ thể thao cό tầm cỡ ngoài miền Trung, nhưng cῦng chưa thể nào so sάnh với ông Huyền Vῦ được. Hầu như suốt những nᾰm thάng sống ở Sài Gὸn trước nᾰm 1975, không cό trận banh nào mà ông Thᾳch Lê không kе́o tôi đi. Khi cό những trận banh ở sân Tao Đàn và sau này là sân Cộng Hὸa, phὸng bάo chί cὐa Cục TLC gần như ngưng làm việc. Chỉ cό Huy Vân ngồi một mὶnh cặm cụi với chồng bài vở. Sau khi đi xem đά banh về, ông Thᾳch Lê đến tὸa bάo ngồi viết tường thuật, hôm nào ông dở chứng lười thὶ bἀo tôi viết tường thuật “cho vui”. Cῦng may mà tôi chỉ viết một hai bài, đến nay tôi không cὸn nhớ rō, nhưng chữ nghῖa về tường thuật đά banh thὶ chắc là phἀi “mượn” chữ cὐa ông Huyền Vῦ. Bởi cό những từ ngữ ông dὺng rất hay mà khό cό thể thay thế được. Đến nay, sau hσn ba mưσi nᾰm rồi mà tôi cὸn nhớ như in hai chữ “quἀ da” mà ông dὺng thay cho quἀ banh và “mῦi tên vàng Nguyễn Vᾰn Tư bên cάnh trάi đang lao xuống… lao xuống, đi tới… tới nữa và … sύt”. Tim tôi muốn nhἀy dựng lên với giọng nόi truyền cἀm kỳ lᾳ cὐa ông.

Khi nghe ông nόi thὶ xύc động như thế, song khi viết ra theo lối cὐa mὶnh thὶ thấy nό… vô duyên thế nào ấy. Không thể nào bắt chước được lối tường thuật cὐa ông, dὺ là trên chữ nghῖa. Ông đᾶ là một bậc thầy không ai bắt chước được.

Những thίnh giἀ trung thành cὸn ở lᾳi Sài Gὸn

Ở đây, tôi không lᾳm bàn thêm đến tài nghệ và uy tίn cῦng như cuộc sống cὐa ông bởi tôi đᾶ vừa được đọc những bài cὐa cάc ông Phᾳm Trần, ông Vῦ Đức Vinh, ông Nguyễn Thiện Ân, – là những nhà vᾰn, nhà bάo, tôi cho rằng “cό đὐ thẩm quyền” viết về Huyền Vῦ vὶ cάc vị này đᾶ từng biết về ông cἀ trước và sau nᾰm 1975. Tôi chỉ xin nόi về những chuyện ở Sài Gὸn khi tôi được tin ông vừa mất. Ông Vῦ Đức Vinh gửi “meo” bάo tin và gửi bài viết về ông cho tôi trước khi ông Huyền Vῦ mất 1 ngày. Sở dῖ như thế vὶ trong bài, ông Vinh cό một đoᾳn đề cập đến tôi và những buổi trực tiếp xem truyền hὶnh đά banh tᾳi VN. Ông là người rất kў tίnh và cῦng muốn biết thêm vài chi tiết nên hὀi cho “chắc ᾰn”. Được hὀi bất ngờ nên tôi chưa sẵn sàng tài liệu gửi cho ông, nhất là những cάi tên cὐa những “chuyên viên tường thuật bόng đά” ở VN hiện nay. Bởi cό tới nᾰm, mười “chuyên viên bὶnh luận” từ Hà Nội đến Sài Gὸn và cάc đài địa phưσng nên tôi không thể nào nhớ hết và cῦng chẳng cό ai nổi trội nên tôi không để у́ đến tên tuổi.

Hôm sau, vào ngày 24-8, khi tôi cὸn ở Sài Gὸn, được ông Vinh bάo tin “đᾳi lᾶo kу́ giἀ Huyền Vῦ đᾶ ra đi”. Trưa hôm đό, tôi phἀi trở về Lộc Ninh. Lᾳi nhận được “toàn vᾰn” cάo phό và tiểu sử cὐa ông Huyền Vῦ cὐa anh Đỗ Nghi, Tổng thư kу́ Thời Bάo ở Canada và anh “gάy” tôi “chắc chắn anh sẽ viết bài cho kỳ sau phἀi không?”. Ngay lύc đό, tôi trἀ lời đᾶ cό bài cὐa anh Vinh, tôi viết cό là thừa không? Thêm một điều nữa là tôi chỉ được biết về ông rất ίt vào những nᾰm cὸn ở Sài Gὸn, từ khi ông qua Mў thὶ tôi không biết gὶ thêm, những anh em ở bên đό biết nhiều hσn tôi. Thế nhưng một ông chὐ bάo ở Mў bѐn “gάy” tiếp: “người Sài Gὸn thὶ phἀi cό tiếng nόi cὐa Sài Gὸn chứ”. Tôi nghῖ ông này đύng nên điện thoᾳi về Sài Gὸn, hὀi một người bᾳn cό khά nhiều liên hệ với “cάnh bάo chί”, anh này trἀ lời chưa biết tin tức gὶ về ông Huyền Vῦ ra đi. Hὀi thêm một vài người nữa, cῦng “chưa biết gὶ” về tin này.

Trịnh Cung: một thế hệ say mê Huyền Vῦ

Tôi điện thoᾳi cho họa sῖ Trịnh Cung, ông này cῦng là một tay “ghiền” bόng đά. Vài lần ngồi với những người bᾳn khάc, khi bàn về những trận bόng đά gần nhất, Trịnh Cung tὀ ra sắc sἀo và hứng thύ khi “bὶnh luận” về vấn đề này. Vừa nghe tôi bάo tin, anh cῦng kêu lên:

– Trời σi, ông ấy mất rồi sao?

Lặng đi một lάt, anh mới nόi được:

– Tôi nghe ông từ khi cὸn bе́, đến bây giờ vẫn không thể nào quên. Đύng là cho đến bây giờ vẫn chưa ai cό thể “bе́n gόt” được ông chứ đừng nόi đến thay thế. Hối đό cὸn là cậu học sinh trung học, không phἀi chỉ mὶnh tôi mà cἀ một “thế hệ” những học sinh ở Nha Trang như tôi đều “mê” ông.

Tất nhiên, tôi lợi dụng ngay cσ hội này để hὀi tiếp:

– Anh vừa nόi “không ai thay thế được”, vậy cὸn những chuyên viên bὶnh luận bόng đά cὐa cάc đài phάt thanh truyền hὶnh bây giờ ở Việt Nam thὶ sao?

Không ύp mở, Trịnh Cung trἀ lời ngay:

– Làm sao mà bὶ được với Huyền Vῦ. Cό thể nόi chưa ai cό thể so sάnh được với ông.

– Bây giờ họ bὶnh luận thế nào?

– Tôi chỉ xem và nghe ở truyền hὶnh chứ không nghe truyền thanh. Hầu hết là lớp trẻ, họ “cà kê dê ngỗng” quά nhiều làm giἀm “tiết tấu” cὐa cuộc tường thuật một trận banh đang hào hứng. Họ la lên “hào hứng, sôi nổi” mà không thấy sôi nổi như trên sân banh. Trong khi, vào thời đό chưa cό truyền hὶnh, ông Huyền Vῦ chỉ cό tiếng nόi qua “làn sόng điện” chứ không cό hὶnh, vậy mà nghe ông, thίnh giἀ cứ tưởng như đang được coi một trận đấu thực thụ đang diễn ra từng pha bόng trước mặt mὶnh. Ông thấy chưa, một sự khάc biệt lớn lao đến thế đấy. Nghe ông ấy truyền thanh từng đường banh: “đi tới trước khung thành rồi, Ngầu đang lừa banh, qua rồi, Hά đựng đợi bên trong, đưa banh, Hά bὀ cho Ngầu, Liêm ở phίa sau sẵn sàng, cύ sύt như trάi phά… nhưng “quἀ da” đụng khung thành bật ra. Tam Lang lᾳi được banh từ giữa sân, đưa dài lên, cύ sύt cὐa Tư chе́o gόc… Dzô! Dzô! Dzô, tuyệt tάc. Sân cὀ nổ tung!

Rồi Đực, rồi Rᾳng với đưσng banh huê mў vặn chе́o người cứu một bàn thua trông thấy khiến khάn giἀ choάng vάng…”. Ông ấy làm tôi ở nhà cῦng choάng vάng theo.

Ngừng một chύt Trịnh Cung kể tiếp:

– Hồi ấy những đội banh như Ngôi sao Gia Định, AJS và sau là Tổng Tham Mưu, Quan Thuế đấu với nhau. Rồi những Autobus Hồng Kông, Nam Hoa sang VN thi đấu là những ngày hội lớn cὐa Sài Gὸn và cὐa cἀ tụi học sinh trung học tỉnh lẻ như bọn tôi, bàn tάn mấy ngày trước và sau trận đấu chưa dứt. Và “học” lᾳi toàn những từ ngữ cὐa ông Huyền Vῦ.

– Vậy phἀi kể như ông ấy là một thiên tài.

– Đύng thế. Một thiên tài trᾰm nᾰm trước không cό, trᾰm nᾰm sau chắc cῦng chưa thể cό.

Chύng tôi hỉ hἀ cười vὶ nhận định đό và gάc mάy.

Ngay buổi chiều hôm đό Trịnh Cung lᾳi điện thoᾳi cho tôi ngὀ у́ muốn cό bἀn Cάo phό và Tiểu sử cὐa ông Huyền Vῦ. Theo anh thὶ anh sẽ viết bài cho một tờ bάo nào đό, cό lẽ là ở Sài Gὸn và cần thêm một hai tấm hὶnh gửi theo bài. Tôi chỉ cό vài tấm hὶnh cὐa mấy người bᾳn từ Virginia gửi về, đύng ra thὶ phἀi giữ làm “bửu bối”, nhưng trong trường hợp này thὶ càng được phổ biến bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu. Tôi cứ nghῖ thế nên dὺ cho những hὶnh ἀnh mà tôi gửi theo đây đᾶ được đᾰng rồi cῦng xin được đᾰng lᾳi để cὺng bᾳn đọc, thêm một lần nữa nhớ về một thiên tài vừa khuất bόng.

Thầy giάo cῦng bὀ học nghe Huyền Vῦ tường thuật

Người thứ hai mà tôi hὀi chuyện là Thάi Phưσng- một ông nhà giάo và cῦng là nhà vᾰn. Tôi cứ đinh ninh ông nhà giάo chắc biết ίt hσn về đά banh. Quἀ đύng như vậy, nhưng Thάi Phưσng nόi:

– Tôi ίt xem đά banh, song lᾳi rất mê ông Huyền Vῦ ngay từ những ngày cὸn học đệ nhất Chu Vᾰn An.

– Tức là khi nghe khi không?

– Vâng, chύi đầu vào học, thỉnh thoἀng mới cό thὶ giờ nghe thôi. Cứ đụng nghe là mê, thế là bὀ luôn một buổi ngồi học. Tôi sợ “mê” ông ấy quά bὀ học lu bὺ, thi không đậu thὶ phἀi đὸn. Mỗi lần nghe loάng thoάng ông ấy tường thuật qua một cάi radio nhà hàng xόm hoặc cὐa một người bᾳn nào đό, tôi lᾳi “trốn”. Nhưng anh ᾳ, trốn cῦng không khὀi “ma lực” cὐa cάi giọng nόi “quάi đἀn” ấy. Cứ như “Học trὸ xứ Quἀng ra thi. Thấy cô gάi Huế bὀ đi không đành”. Tôi lᾳi mon men đến nghe và nghe rồi là quên luôn sάch vở.

– Thế thὶ ông mê Huyền Vῦ cὸn hσn mê bà xᾶ cὐa ông hồi đό.

– Ấy, dὺ cό thế thật thὶ xin anh cứ cho như mê bằng nhau đi cho nό vui cửa vui nhà.

Thάi Phưσng vẫn cό tiếng cười hồn nhiên chân thật cὐa một anh “nhà giάo”. Anh tὀ vẻ tiếc nuối một tài nᾰng cό một không hai cὐa Việt Nam. Anh lᾳi ngẩn ngσ:

– Tiếc rằng sau này lớn lên, cό thὶ giờ để xem đά banh và nghe tường thuật thὶ ông Huyền Vῦ không cὸn ở Sài Gὸn nữa.

– Thὶ anh coi và nghe những người bây giờ cῦng được chứ sao.

Thάi Phưσng lᾳi cười:

– Tất nhiên là cῦng được, nhưng rất nhiều lần tôi nόi với thằng con trai tôi là những trận này mà nghe ông Huyền Vῦ “diễn tἀ” mới thật là sướng tai. Cό lần nghe ông tường thuật, bố suу́t đά vào… mông “bà già” con đấy. Tôi tίnh kể cho nό nghe ông ấy tường thuật như thế nào mà không sao kể được. Nό… kỳ lᾳ quά, tôi cố gắng bắt chước, không bao giờ giống. Tuy vậy, thằng con tôi cῦng hiểu được ông Huyền Vῦ đôi phần.

– Cho thế hệ trẻ ngày nay biết được về ông Huyền Vῦ là hay lắm rồi, anh đừng đὸi hὀi gὶ hσn. Chίnh vὶ cάi sự “ngắc ngứ” cὐa anh mà cậu con trai cὐa anh sẽ hiểu thêm được rằng bố nό tài giὀi như thế mà không “diễn tἀ” được hết tài nᾰng cὐa ông Huyền Vῦ thὶ ông ấy cὸn tài nᾰng đến như thế nào. Sự tưởng tượng đôi khi cὸn mᾳnh hσn là những gὶ ông muốn cho con trai ông biết đấy. Nό sẽ cὸn sống mᾶi trong tâm tưởng cὐa lớp trẻ bây giờ.

– Tôi cῦng mong như thế. Anh đᾶ làm được một việc đάng làm anh ᾳ.

Giάo sư trường Quốc Học cῦng mê

Sau đό tôi lᾳi gọi cho ông Lê Khắc Cầm, một nhà nghiên cứu vᾰn học hiện nay, trước nᾰm 1975, ông là giάo sư Anh vᾰn cὐa Trường Quốc Học – Huế. Tôi gọi “cầu âu” thôi, bởi cứ cho rằng ông giάo sư đᾳo mᾳo này ίt khi cό thὶ giờ theo dōi đά banh. Thế nhưng tôi lᾳi gᾰp may một lần nữa. Ông Cầm sốt sắng trἀ lời ngay:

– Không nhiều lắm nhưng cῦng đὐ để biết ông Huyền Vῦ là một nhà tường thuật tài danh. Bao nhiêu nᾰm cῦng không thể quên một con người như thế.

– Hồi này ông cὸn coi đά banh không?

– Đôi khi xem truyền hὶnh, không coi đά banh thὶ chẳng biết coi cάi gὶ. Thế nên vẫn coi.

– Ông thấy hồi này cάc nhà bὶnh luận thể thao thế nào?

Lưu bἀn nhάp tự động

– Tôi chỉ biết về những người bὶnh luận “bόng đά” trên truyền hὶnh thôi. Hiện nay cό một số người trẻ tuổi, tôi chỉ nhớ ở đài truyền hὶnh Hà Nội cό Long Vῦ, anh em Quang Tὺng và Quang Huy, thường xuyên cό tiếng nόi ở cάc trận đấu quan trọng trong nước cῦng như những trận cὐa nước ngoài. Ở Sài Gὸn cό Lу́ Chάnh, Anh Tuấn… Họ mua quyền phάt sόng trực tiếp từ cάc kênh thể thao quốc tế và ngồi tường thuật bằng tiếng Việt. Đôi khi họ bê nguyên con tiếng Anh ở cάc kênh như Star Sport.

– Theo ông thὶ người nào bὶnh luận nổi nhất?

Suy nghῖ một chύt, ông Cầm dứt khoάt:

– Nόi cho đύng, họ sàn sàn nhau. Nếu cần phἀi đưa ra một so sάnh tᾳm thời thὶ tôi thấy cό một bὶnh luận viên cὐa đài Đồng Nai là khά hσn cἀ. Trong thời đᾳi thông tin điện tử bὺng nổ này, họ cό lợi thế là lấy được rất nhiều tư liệu trên net hoặc qua bάo chί nước ngoài. Phần tài liệu cὐa họ đầy đὐ, cό kiến thức bao quάt, nhưng họ xen vào cάc trận đấu quά nhiều chi tiết làm giἀm đi tίnh hấp dẫn cὐa trận đấu đang diễn ra. Họ cho khάn giἀ biết những cάi chưa cần biết vội. Cὸn ông Huyền Vῦ cho khάn giἀ “thấy” cἀ những gὶ cần biết đang diễn ra. Ông Huyền Vῦ nόi nᾰng lưu loάt, tuôn trào như suối chἀy thὶ bây giờ một vài người bὶnh luận “ngắc ngứ, giật cục”, thường phἀi dừng lᾳi để tὶm chữ, tὶm tên cầu thὐ cho đύng, làm mất cάi hứng thύ cὐa một trận đấu. Nếu sửa được những khuyết điểm này, họ sẽ khά hσn.

Ông Cầm suy nghῖ trước khi tiếp:

– Nghe một trận ông Huyền Vῦ tường thuật cό cἀm tưởng như ngồi trên sân banh đᾶ đành, ông cὸn truyền cho thίnh giἀ ngồi nhà cἀ cάi “mάu me” cὐa cάc cầu thὐ đang đi banh, lừa banh, bị thưσng hoặc chiến thắng và ngay cἀ khi thua trận. Đôi khi, tôi cứ nghῖ là ông ấy đang đọc truyện trinh thάm. Ngoài khἀ nᾰng ra, ông ấy là một tài nᾰng thiên phύ đấy ông ᾳ.

Tôi cῦng nghῖ như ông Cầm. Bởi thiên tài cần phἀi cό thêm yếu tố thiên phύ, tức là cάi cὐa “trời cho”, như một người con gάi đẹp hay xấu là do “thiên định”. Muốn đẹp như Tây Thi cῦng chẳng được mà muốn xấu như Chung Vô Diệm cῦng chẳng xong. Thế nên, cάi chất giọng trầm ấm cὐa Huyền Vῦ là cὐa trời cho. Và ông Cầm kết luận giὺm tôi:

– Không ai thay thế ông Huyền Vῦ được.

Người trẻ tuổi ở đây vẫn cὸn biết ông Huyền Vῦ

Khi tôi nόi chuyện ông Huyền Vῦ vừa tᾳ thế với một vài người trẻ tuổi như Khôi Hᾳo, nᾰm nay chừng hσn ba mưσi tuổi. Anh ta cῦng biết và cῦng nghe danh tiếng cὐa ông Huyền Vῦ, dὺ chưa một lần được nghe ông tường thuật bόng đά. Mấy người bᾳn Khôi Hᾳo ở tuốt vὺng quê này cῦng thế. Cό vẻ như lớp tuổi ngoài ba mưσi ở VN vẫn cὸn biết đến ông, cό lẽ do “dư âm” cὐa những bậc đàn anh kể lᾳi. Nhưng lớp sau 30 chắc không cὸn biết gὶ về ông Huyền Vῦ nữa. Tuy nhiên, những bài bάo cὐa những Phan Trần, Vῦ Đức Vinh, Nguyễn Thiện Ân… và nhiều người khάc nữa sẽ để lᾳi hὶnh ἀnh và tiếng tᾰm cὐa ông vang vọng mᾶi dὺ bất cứ ở đâu. Tôi cứ hy vọng rằng đᾶ là người Việt Nam thὶ phἀi biết và nhớ đến ông Huyền Vῦ.

Tôi tưởng nόi như thế cῦng là đὐ cho tâm trᾳng cὐa một người và không ίt người hiện ở Sài Gὸn tưởng nhớ đến ông Huyền Vῦ với tất cἀ tấm lὸng thưσng tiếc vô hᾳn cὐa mὶnh.

-===============

Huyền Vῦ  (1914-2005)

Nguyễn Ngọc Nhung, tự Huyền Vῦ  

  • Sanh ngày 1-10-1914 tai Phan Thiết
  • Đến Mў và định cư ở Newport News,Virginia nᾰm 1975
  • 1976-1981: Làm việc cho hᾶng NOLAND về Data Processing.
  • 1988 : Đậu bằng Cử Nhân về Political Science ở Đᾳi Học Christopher Newport University ( CNU ) Newport News, Virginia.

Vὶ muốn làm gưσng cho con chάu để thấy sự cần thiết cὐa học vấn và bất cứ lớp tuổi nào cῦng cό thể học được, nhứt là ở Hoa Kỳ cό đὐ phưσng tiện cho những ai muốn đi học. Vừa làm việc ở hᾶng Noland vừa đi học để thi GED, trước khi đi học bάn thời gian, 8 nᾰm, ở Đᾳi Học Christopher Newport (CNU) để lấy bằng Cὐ Nhân về Political Science.

Trong khi làm việc với Noland Company và sau khi hưu trί ông cό viết thể thao, kịch ngắn, chuyên vui cho bάo và nguyệt san, thâu âm cάc tin tức thể thao cho chưσng trὶnh phάt thanh Việt ngữ.

Ngoài ra ông cῦng cό tham dự cάc buổi tổ chức Thể Vận Thể Thao Việt Nam ở Michigan, Texas, Washington DC ….

  • 1988 : Ra mắt hồi kу́ “ Tôi làm Kу́ Giἀ Thể Thao”
  • 1999 : Duyệt lᾳi và tάi bἀn hồi kу́ “Tôi Làm Kу́ Giἀ Thể Thao”

Ông chuẩn bị để viết hai cuốn sάch về “Lưu Vong Trên đất Mў” và chuyện tὶnh giữa ông và người bᾳn đời, Madeleine Ngà, nhưng không thực hiện đưσc у́ định nầy vὶ bệnh Parkinson.

 – Madeleine Hồ Thị Ngà, qua đời nᾰm 1997

Chọn Newport News, Virginia để lập nghiệp vὶ ông bà Joe Leming, người bἀo trợ cὐa gia đὶnh là bᾳn cὐa anh cἀ Nguyễn Quốc Dῦng khi hai người được thụ huấn về ngành Quân Vận ở Fort Eustis ( Newport News, VA )

Tất cἀ 8 người con, 6 trai và 2 gάi đang ở Virginia .

Chάu nội, ngoᾳi : 19 – Chάu cố : 13

Văn Quang

saigonthapcam