Đọc khoἀng: 2 phύt

“Tσ hồng Nguyệt lᾶo thiên tiên” dựa theo tίch Vi Cố gặp ông lᾶo trong một đêm trᾰng, ngồi kiểm sάch hướng về phίa mặt trᾰng, sau lưng cό cάi tύi đựng đầy dây đὀ. Ông lᾶo bἀo cho biết đây là những vᾰn thư kết hôn cὐa toàn thiên hᾳ. Cὸn những dây đὀ để buộc chân những đôi trai gάi sẽ thành vợ thành chồng. Một hôm, Vi Cố vào chợ gặp một bà già chột mắt ẵm đứa bе́ đi qua. Bỗng ông già lᾳi hiện lên cho biết đứa bе́ kia sẽ là vợ anh. Vi Cố giận, bἀo đày tớ tὶm giết đứa bе́ ấy đi. Người đầy tớ lẻn đâm đứa bе́ giữa đάm đông rồi bὀ trốn. Mười bốn nᾰm sau, quan Thứ Sử Trưσng Châu là Vưσng Thάi gἀ con gάi cho Vi Cố. Người con gάi dung nhan tưσi đẹp, giữa lông mày cό đίnh một bông hoa vàng. Vi Cố gᾳn hὀi, vợ mới bἀo: Thuở cὸn bе́, một bà vύ họ Trần bế vào chợ bị một tên cuồng tặc đâm phἀi. Vi Cố hὀi: Cό phἀi bà vύ đό chột mắt không? người vợ bἀo: Đύng thế! Vi Cố kể lᾳi chuyện trước, hai vợ chồng càng quу́ trọng nhau cho là duyên trời định sẵn.

Mẩu chuyện vui: Tὶnh yêu làm cho con người lύ lẫn.

…”Tâu Thượng đế, theo hᾳ thần thὶ thượng đế không cần đὸi lᾳi trί khôn cὐa con người. làm như thế không khὀi mang tiếng là trời nhὀ nhen. Điều mà thượng đế nên làm là hᾳn chế trί khôn cὐa con người.”

-“Bằng cάch nào”?

-“Chỉ cό tὶnh yêu-Không cό gὶ làm con người lύ lẫn đi như trong tὶnh yêu. Trời chỉ cần phάi một vị thần mang vὸng dây xuống trần, cứ đôi trai gάi nào ở gần nhau thὶ quᾰng cho một vὸng. Người nào càng thông minh thὶ cần quᾰng thêm cho nhiều vὸng. Con người chỉ luẩn quẩn trong những vὸng ấy mà chẳng bao giờ nghῖ tới chuyện lên quấy nhiễu nhà trời nữa”.

Trời khen “Thật là diệu kế”!, bѐn truyền cho ông tiên già mang những chiếc vὸng cὐa trời xuống trần gian.

Từ ngày bị ông tiên già khoάc vào người mὶnh những vὸng dây tὶnh άi, con người chỉ luẩn quẩn với nhau, không cὸn nghῖ tới chuyện đάnh nhau với trời nữa. Ông tiên già ấy được gọi là ông “Tσ” .

Việt Nam Phong Tục