Đọc khoἀng: 4 phύt

Những chiếc bάnh nướng thσm phức được bày biện cᾳnh ấm trà đặc quάnh, xόm nhὀ sάng trưng άnh đѐn, và chiếc lồng đѐn giấy kiếng xanh đὀ thὶ lấp lάnh trên tay mấy đứa nhὀ… Cứ mỗi mὺa trᾰng rằm thάng 8, những miền kί ức rực rỡ ấy lᾳi thi nhau ὺa về.

Ngày nhὀ, tôi hay ghen tị với những đứa em họ ở quê bởi Trung thu đối với tụi nό thật tuyệt. Cό ông trᾰng trὸn vành vᾳnh không bị che khuất bởi những tὸa nhà chọc trời, lồng đѐn cὐa tụi nό cῦng thiệt là “oai”, tự uốn những thanh tre cong cong, rồi lấp lên bằng mớ giấy kiếng nhiều màu sắc. Mấy đứa nhὀ cὺng xόm được xάch chiếc đѐn lồng chᾳy mἀi miết trên những cάnh đồng xa, reo vui đắm chὶm trong một mὺa trᾰng trọn vẹn.

Nhưng càng lớn, tôi càng nhận ra Tết trung thu được tᾳo nên bởi những tâm tὶnh Đoàn viên, bởi vᾰn hόa đậm đà bἀn sắc, bởi nếp sống, nếp nghῖ… cὐa thị dân thành phố. Và Trung Thu ở Sài Gὸn vẫn đẹp bởi những kί ức muôn màu.

Trung Thu và yêu thưσng cὐa bố

Nᾰm nào cῦng thế, cứ vào độ thάng 7 âm lịch là cάc hiệu bάnh Trung Thu lᾳi bắt đầu dựng sᾳp hàng, nô nức trưng bày những chiếc bάnh nướng vàng ưσm, đὐ mὺi vị khiến một đứa học trὸ như tôi đi ngang cῦng không khὀi thѐm thὸm. Nhà nghѐo, nên việc mua Bάnh Trung thu “đầu mὺa” đối với tôi khi ấy là một ước mσ.

Trường học cὐa tôi nằm ở con đường lớn ở thành phố, nσi cό những cửa hàng bάnh trung thu sầm uất và đông đύc nhất. Hᾳt sen ngῦ vị, gà quay trứng muối, đậu xanh, mѐ đen… những vị bάnh chᾳy trên chiếc biển quἀng cάo khiến tôi cứ ngắm nhὶn mᾶi. Bố biết điều ấy, nhưng ông không nόi gὶ cἀ. Công việc tᾳi xưởng giày cὐa ông đᾶ quά vất vἀ, nhưng ông vẫn luôn giành việc đưa đόn tôi hằng ngày.

Một hôm, khi tôi đang ngồi sau xe thὶ ông hὀi: “Con thѐm Bάnh Trung Thu hἀ?”. Tôi vẫn lắc đầu nguầy nguậy từ chối, vὶ tôi biết nhà mὶnh cὸn bao nhiêu thứ phἀi lo hσn là một chiếc bάnh con con kia.

Gần cuối mὺa Trung Thu, tôi trở về nhà sau một ngày ở trường thὶ thấy một chiếc Bάnh Trung thu đặt trên bàn học. “Trung Thu vui vẻ nhе́, con gάi”, bố viết. Cό lẽ ông không đὐ tiền mua cho tôi cἀ hộp, nhưng đό là chiếc bάnh đύng vị mà tôi thίch. Tôi đᾶ ᾰn chiếc Bάnh Trung thu ngon nhất cuộc đời mὶnh khi nước mắt ràn rụa trên mặt. Bây giờ tôi đᾶ đὐ mua những hộp Bάnh Trung thu ngon nhất cho gia đὶnh, nhưng vị bάnh nᾰm nào vẫn nằm trong kί ức, bởi nό là tὶnh yêu thưσng bao la cὐa bố.

Trung Thu phố thị

Nhà tôi ở chung cư nằm gần con đường Lưσng Nhữ Học, nᾰm nào cῦng đông đύc người tham quan phố lồng đѐn. Tôi được “bάo hiệu” một mὺa Trung Thu lᾳi về bằng những điều đặc biệt. Gόc phố “đὀ rực” bởi những chiếc lồng đѐn được treo lên, nhiều gia đὶnh làm đѐn truyền thống bắt đầu một mὺa làm việc vất vἀ. Nhịp sống trở nên hối hἀ hσn để phục vụ cho lượng khάch tham quan ngày càng nhiều.

Kу́ ức trung thu rực rỡ cὐa một người Sài Gὸn

Tôi gọi đό là con phố cὐa niềm vui. Bởi άnh mắt vui thίch cὐa trẻ con khi được chᾳm vào những chiếc lồng đѐn nhiều màu sắc, là những tiếng cười không ngớt cὐa những gia đὶnh vui Trung Thu.

Trung Thu phố thị cῦng thật muôn màu, muôn vẻ. Cό đứa nhὀ ngồi trước xe bố mẹ, trong tay là chiếc lồng đѐn chᾳy pin thật đẹp mắt. Hay len lὀi trong một con hẻm nhὀ ở Sài Gὸn, Trung Thu cὐa đάm con nίt là chiếc đѐn làm từ lon sữa bὸ đục lỗ. Ấy vậy mà đứa nào cῦng hân hoan khi nhὶn thấy άnh sάng phάt ra từ chiếc đѐn cầy cắm bên trong. Trung Thu theo kiểu nào cῦng được, miễn là mὶnh thấy ấm άp, thấy đoàn viên, thấy những cἀm xύc đong đầy trong đêm rằm thάng 8. Đό là Trung Thu cὐa người Sài Gὸn.

Mỗi khi đi xa, tôi vẫn hay nhớ về những mὺa trᾰng đẹp nhất trong miền kί ức cὐa mὶnh. Nσi đό cᾰn chung cư cῦ kῖ nhưng đầy tiếng cười cὐa đάm nhὀ chᾳy qua nhà nhau chσi, khi người lớn cὸn đang trầm ngâm bên chiếc bάnh nướng cὺng tάch trà sόng sάnh.

Trung Thu trong kί ức người Sài Gὸn thật đẹp.

Khải Anh