Đọc khoἀng: 2 phύt

Một ông lᾶo ở gần cửa ἀi cό con ngựa tự nhiên đi sang nước Hồ(1) mất. Người quen kẻ thuộc đều đến hὀi thᾰm. Ông lᾶo nόi: “Mất ngựa thế mà phύc cho tôi đấy, biết đâu!”

Cάch mấy thάng, con ngựa về lᾳi quyến thêm được một con ngựa hay nữa. Người quen kẻ thuộc đều đến mừng. Ông lᾶo nόi: “Được ngựa thế mà hoᾳ cho tôi đấy, biết đâu!”

Họa phύc luân chuyển tưσng sinh, biến đổi khό mà lường được - Chὺa Bửu Châu  - Giάo Hội Phật Giάo Việt Nam

Từ khi được ngựa hay, con ông lᾶo thίch cưỡi, chẳng may ngᾶ quѐ chân. Người quen kẻ thuộc đều đến hὀi thᾰm. Ông lᾶo nόi: “Con quѐ thế mà phύc cho tôi đấy, biết đâu!”

Cάch một nᾰm, cό giặc Hồ. Nhà vua bắt lίnh đi đάnh giặc. Quân lίnh mười người chết đến chίn. Chỉ cό con ông lᾶo, vὶ quѐ, không phἀi đi lίnh, mà cha con vẫn cό nhau.

Hoài Nam Tử (2)

Lời bàn:

Hoᾳ phύc xoay vần, khό lὸng biết được. Trong cάi phύc, thường cό cάi hoᾳ nấp sẵn ở đấy; trong cάi hoᾳ đôi khi lᾳi cό cάi phύc nấp sẵn ở đấy. Cho nên, đối với sự hoᾳ phύc, ta không nên vội lấy việc chỉ cό một thời mà quyết định cho là hay mᾶi, hay dở mᾶi được. Ta chỉ nên, khi gặp phύc, thὶ thao thὐ cẩn thận, đừng cό kiêu sa phόng tύng, may mà giữ được phύc lâu dài; khi gặp hoᾳ, thὶ tu tỉnh lấy thân, đừng cό ngᾶ lὸng, đừng cό oάn trάch may mà qua được hoᾳ lᾳi gặp được phύc chᾰng.

TH/ST