Đọc khoảng: 2 phút

Thuở ấu thơ mỗi lần hoa phượng nở
Lại xốn xang với những buổi trưa hè
Đá dế, tắm ao
Tôi đi tìm trong những tiếng chim cao…
Bao cánh hoa chưa nhuốm mầm ly biệt
Bắt bướm, thả diều
Lũy tre làng cười trong nắng biếc…

Thôi mấy mùa hoa
Rồi ngọt ngào năm tháng trôi qua
Cô gái chưa quen nay đã mặc áo dài
Tóc xanh mềm em xõa ngang vai
Nụ cười dễ thương
Má hồng chưa son phấn
Tôi đã biết lòng tôi vương vấn
Chẳng nói một lời
Cứ để tình yêu ấp ủ bên đời…

Tôi nhát quá
Mắt chẳng dám nhìn nhau
Để bao nghẹn ngào chôn dưới đáy tim đau
Em đứng cười duyên
Hây hây má đỏ
Tôi lặng đi trong ánh mắt như thuyền
Lời yêu không ngỏ…
Bức thư tình viết xong để đó
Có dám gửi người đâu…

Một hoàng hôn gờn gợn dưới trời sâu
Phượng vội đơm hoa,
Tiễn mùa qua mười tám…
Những ngày cuối cùng mà lời yêu không dám…
Mưa không rơi, sao làm ướt mắt người?
Nỗi buồn ơi?
Những dấu yêu ơi!?
Hai kẻ khóc – cười…
Ai biết?

Cánh bằng lăng nay tím màu ly biệt
Nhớ nhớ, mong mong
Lũy tre làng gầy trong luyến tiếc
Hạ đã già đi
Hồn tôi còn da diết
Nhớ bóng xưa hờ hững phút phân kỳ
Nhớ ngậm ngùi mắt đỏ buổi chia ly
Chạnh lòng
Day dứt

Chết mấy mùa hoa
Rồi lạnh lùng năm tháng trôi qua
…thổn thức
Cô gái năm xưa nay đã lớn rồi
Đôi cuộc tình phai nhạt trên môi
Mối tình của tôi
Cũng tàn như nắng hạ
Gió sớm thu về lành lạnh cuối trời xa
Ký ức ngập đầy
Võ vàng tim sỏi đá…

Và có lẽ chỉ một mùa hè tôi không buốt giá
Đó là mùa hè…
Đã giấu những lời yêu…

Hạ về gió tạt mưa tuôn
Hỡi người nơi ấy có buồn hay không?
Hạ về vắng kẻ chờ mong
Nơi đây phượng tím… đau lòng… cố nhân!
(Huỳnh Minh Nhật)

Thơ mùa hạ buồn lãng mạn – Thơ tình thời học trò: Hạ!

ST