Con hói mùa nước cạn
Tôi sinh ra ở một vùng quê thuần nông nghèo, nơi người dân quanh năm chỉ biết làm bạn với vạt lúa, luống khoai. Cuộc sống đói no cứ thế nương dựa vào sự thương xót của ông trời. Năm nào mưa thuận gió hòa
Nhạc lý cơ bản
Lịch sử tên đường
Trò chơi trí tuệ
Trò chơi dân gian
Đoán điềm
Giải mộng
Nhân tướng học
Kỳ án nổi tiếng
Tiếu lâm hội quán
Chuyện lạ
Cà phê không đường
Truyện ngắn/Tản văn
Thơ
Huyền bí/Tâm linh
Nhà/Xe
Công nghệ
Mẹo vặt
Tại sao/Vì sao
Nghề nails
Văn hóa
Giáo dục
Khoa học
Du lịch
Ẩm thực
Khám phá
Tài chính
Nuôi dạy con
Tôi sinh ra ở một vùng quê thuần nông nghèo, nơi người dân quanh năm chỉ biết làm bạn với vạt lúa, luống khoai. Cuộc sống đói no cứ thế nương dựa vào sự thương xót của ông trời. Năm nào mưa thuận gió hòa
Tôi viết cho em cô gái tháng 12 Cô gái của mùa đông và hoa cải Biết lấy nụ cười sưởi những ngày tê tái Giấu đa đoan trong ánh mắt mơ màng Có phải mẹ sinh em đúng dịp đông sang Nên em biết
Xuân về trên bản làng ta, Muôn hoa rộn ràng khoe sắc, Vạn niềm vui ngần trong mắt, Núi rừng thay áo chào xuân. Hoa mơ trên nương nở trắng, Đào bừng lên sắc hồng tươi, Tớ Dày như gái đôi mươi, Chuốc say sưa
Khi anh không bên em Nỗi buồn tiết tấu chậm Hoàng hôn dựng lăng tẩm thờ đêm sầu thâm nghiêm Bài thơ rộng dài thêm làm nhà cho nỗi nhớ có căn phòng than thở Phòng khách tiếp giấc mơ Tình vào lối cửa sổ
Ti là một đứa trẻ sinh ra trong gia đình khá giả, được ba mẹ hết mực yêu thương và cưng chiều. Ở nhà, Ti thương mẹ nhất, vì mỗi tối mẹ thường chơi đùa và kể chuyện cổ tích cho Ti nghe (mặc dù
Đêm nằm mơ xuân đến Xôn xao cội mai già Tiếng vài con dế nhỏ Ru đời, ôi thiết tha Đêm nằm mơ xuân tới Tí tách trước hiên nhà Giọt mềm rơi trên lá Tiễn một mùa đông qua Đêm nằm mơ xuân đến
Không có khoảng thời gian nào của năm được tính từng ngày, từng giờ như tháng Chạp. Bận rộn, tất bật và thảng thốt: “Mới thôi mà đã một ngày!” 1. Bài hát “Một mùa xuân nho nhỏ” (Trần Hoàn) đưa tôi trôi về miền
Những ngày sắp Tết. Tôi sững người khi nhìn những bó kiệu đầu tiên được đưa ra chợ mùa tháng Chạp. Nhìn từng bó kiệu được kẹp và buộc rất khéo mà cổ tôi nghèn nghẹn, mắt thì rưng rưng. Là vì ảnh hình ấy
Tôi trở về tìm trong hương cỏ Dịu dàng một chút bình yên (Hoàng Phủ Ngọc Tường) “Bốn mùa như gió, bốn mùa như mây”… Trong bản tình ca bất tận của đồng ruộng và núi đồi, cỏ là một ảnh hình của sức sống
Mùa xuân ở quê đúng là “cả một mùa xanh”. Đám lúa đương thì con gái đã xanh hơn sau mấy ngày Tết. Ra Giêng đi dọc đường làng, mùi lúa non thơm ngát cả cánh đồng. Những người sinh ra và lớn lên từ
Buổi sáng ở quê giăng lưới được mớ cá chốt, ăn hổng hết, má sai nhỏ em đem cho hàng xóm người một ít ăn lấy thảo. Má nói “thấy vậy chớ ba cái đồ nhà quê này lúc thèm kiếm hổng ra đó chớ
Những cơn gió đầu mùa bắt đầu theo nhau về, mang theo hơi lạnh xua tan đi cái nóng bức của những ngày hè oi ả. Cảm giác của gió thật mát mẻ khiến tôi cảm thấy thật sảng khoái và tâm trạng cũng thoải