Mắt để nhìn và lòng để nhớ
“Chẳng có lăng kính nào trong suốt hơn thủy tinh thể của mắt. Chẳng có màn hình nào nhạy cảm hơn võng mạc và ký ức. Chỉ sợ ta không chịu mở to mắt để nhìn và mở rộng lòng để nhớ.” Câu nói tưởng
Nhạc lý cơ bản
Lịch sử tên đường
Trò chơi trí tuệ
Trò chơi dân gian
Đoán điềm
Giải mộng
Nhân tướng học
Kỳ án nổi tiếng
Tiếu lâm hội quán
Chuyện lạ
Cà phê không đường
Truyện ngắn/Tản văn
Thơ
Huyền bí/Tâm linh
Nhà/Xe
Công nghệ
Mẹo vặt
Tại sao/Vì sao
Nghề nails
Văn hóa
Giáo dục
Khoa học
Du lịch
Ẩm thực
Khám phá
Tài chính
Nuôi dạy con
“Chẳng có lăng kính nào trong suốt hơn thủy tinh thể của mắt. Chẳng có màn hình nào nhạy cảm hơn võng mạc và ký ức. Chỉ sợ ta không chịu mở to mắt để nhìn và mở rộng lòng để nhớ.” Câu nói tưởng
Em tìm mật ngôn Trong tình ca anh hát Và sự thật không cao cả Trong im lặng của chúng ta Những bụi gai cuộc đời đôi lúc nảy hoa Em nhìn thấy từ đằng xa Dáng anh bước về phía ngôi nhà của chúng
Em cởi mảng trời trăng trắng quá Buộc chằng giải yếm nhịp trăng xa Ánh trăng cuống quýt môi em đó Lộ nửa bầu trăng động bóng ngà Em lắc Sông Hương tràn vũ khúc Pha chút trăng non phủ ngập dòng Thiên Đường
Tha phương đã mấy thu rồi Bâng khuâng trong dạ sống nơi xứ người Bao năm đánh mất nụ cười Ngẩn ngơ ngơ ngẩn hỏi đời trách ai? Lạc đường chồng chất chông gai Sống trong đau đáu ngày mai thế nào? Khuya về lòng
Đến lúc [nào đó] Chúng ta lãng-quên-nhau [chỉ có điều-không-cùng-một-thời khắc] Chúng ta lãng quên thêm nhiều người khác nữa, Rồi lại đến lúc [nhanh thôi] Loài người sẽ không còn ai [biết và] nhớ đến chúng ta, anh ạ. Đâu như bông hồng [và
Trầm ngâm phố, trầm mặc sông Con thuyền phách nhịp giữa dòng lặng trôi Thần công, cửu đỉnh rêu phơi Thời gian gõ phiến luân hồi biến thiên Bao nhiêu đền miếu, chùa chiền Chúng sinh lấm láp, Phật Tiên phương nào ? Thương người
Tuổi thơ đồng xưa ngút gió Bờ đê cong mảnh nắng chiều Nhẩn nha lưng trâu gặm cỏ Bóng làng đổ xuống xanh rêu. Tuổi thơ đầu trần chân đất Ngày mưa khát nắng đi tìm Dấu chân ngập mùa nước lũ Trò chơi khăng,
Tháng tám về mưa dạo bước vu vơ Nắng trầm mặc khẽ dỗi hờn mây gió Lời chia tay vấn vương còn bỏ ngỏ Lòng luyến lưu góc phố vắng rêu mầm... Mưa thì thào nỗi nhớ bỗng lặng câm Bằng lăng tím đìu hiu
Em sẽ kể anh nghe Về một miền lau trắng Những bờ lau thầm lặng Khẽ hát khúc mây trời. Gửi vào gió xa xôi Gửi về màu vàng nắng Có chút mềm sợi trăng Và nuột nà suối vắng. Em nghe bờ lau kể
Hắn yêu thị… Một ngày đầu thu, hắn lấy vợ. Hắn đã gần ngưỡng bốn chục tuổi đầu rồi mới cưới vợ, một người đàn bà góa chồng một nách đã ba đứa con. Chuyện của hắn trở thành đề tài cười giễu của hết
Em ươm mầm khi mùa xuân vừa chín, Mộc miên chao dệt đỏ cả trời thương, Chim ríu rít ghẹo vần thơ tình ái, Diệu vợi yêu, lưu luyến gọi nhau về. Nàng xuân về chếnh choáng nỗi say mê Hoa sưa thoảng hương thầm
Anh chẳng về với phố thị đâu em Dẫu nơi ấy trang hoàng mây ngũ sắc Ánh đèn đêm con phố khuya giăng mắc Những thanh âm mê hoặc khúc ca vàng. Trả anh về với rừng núi mênh mang Để được ngắm mặt trời