Cô liêu
Mưa xuân giăng lối em qua Đôi môi đỏ mọng chẳng nhòa tình xưa Vấn vương đôi chút tình thừa Hoa kia thơ thẩn xuân vừa buông lơi. Lá xanh mơn mởn ghẹo lời Chênh chênh lẻ bóng gọi mời ghé xem Đất trời lưu
Nhạc lý cơ bản
Lịch sử tên đường
Trò chơi trí tuệ
Trò chơi dân gian
Đoán điềm
Giải mộng
Nhân tướng học
Kỳ án nổi tiếng
Tiếu lâm hội quán
Chuyện lạ
Cà phê không đường
Truyện ngắn/Tản văn
Thơ
Huyền bí/Tâm linh
Nhà/Xe
Công nghệ
Mẹo vặt
Tại sao/Vì sao
Nghề nails
Văn hóa
Giáo dục
Khoa học
Du lịch
Ẩm thực
Khám phá
Tài chính
Nuôi dạy con
Mưa xuân giăng lối em qua Đôi môi đỏ mọng chẳng nhòa tình xưa Vấn vương đôi chút tình thừa Hoa kia thơ thẩn xuân vừa buông lơi. Lá xanh mơn mởn ghẹo lời Chênh chênh lẻ bóng gọi mời ghé xem Đất trời lưu
Hoang hoang gió Ram ráp nắng Bão đến đây thì đi Người đến đây thì ở Nằm xuống thành sông đứng lên thành núi Cầm 9 vía gọi mẹ dưới đồng Cầm 7 vía gọi cha trên núi… Gió trung du thổi tung tóc rối
Có dịp đến thăm vài bạn bè ở Chợ Mới (An Giang) khi mùa lúa Đông Xuân vừa xong, khói đốt đồng còn bay dài theo nỗi nhớ, chúng tôi đi từ cù lao Năng Gù ra sông Hậu để sang cù lao Ông Chưởng.
Sông quê dòng nước ngọt ngào Chiều quê ngửa nón vục vào tuổi thơ Thỏa bao cơn khát chực chờ Tiếng ai ừng ực bây giờ còn nghe. Lưng còng đi chợ trưa hè Nón quê bà đội mà che mái đầu Trắng đen sợi
Đời cha chân đất làm nông Tuổi thơ thấp thểnh ra đồng cùng cha Đồng gần cho tới đồng xa Ruộng phơi nắng cháy, mưa sa luống cày. Mồ hôi trộn với đất dày Gió sương loang những bàn tay chai sần Tay cha rắc
Màn đêm đã đóng cửa tạp hoá ngày em chọn giấc ngủ size XS không định giá Cơn mưa nào [lần đầu] tạt ngang đất đai thiên hạ [cũng] băm nát không gian bằng [nhiều] nhát chém lạnh cõi trần ướt át mặt tiền Thế
Chiếc lá vàng cuối cùng đã rơi trên lối vắng. Hương tình thu đã vãn theo mùa đi xa lắc. Trời chuyển mình theo từng cơn gió bấc miên man. Nội thể thiên nhiên đã đổi thay. Còn tôi, tôi vẫn vậy, vẫn đến trường
Đêm… Tiết trời se lạnh, lất phất những hạt mưa bụi nhỏ xíu bay lất phất. Ánh đèn đường chênh chếch hứng trọn những đám bụi trời. Ở góc phố một dãy nhà trọ giá rẻ nằm đìu hiu như bị cả thế giới bỏ
Ai có về tuổi thơ Cho tôi xin theo với Gốc còng ngoài mé sông Chắc giờ còn mỏi đợi? Ngày hôm qua gió thổi Qua trán mình buồn hiu Ơi những ngày rong ruổi Chạy về phương cánh diều! Đầu trần vàng tóc cháy
Tôi đến Huế vào giữa khuya một ngày tháng Tư năm 2004. Sương mờ ảo như khói loang dưới ánh đèn đường vàng vọt. Tôi đã lang thang từ cầu Bạch Hổ về Tràng Tiền, bước từng bước lặng lẽ bên dòng Hương lững lờ,
Gã giật bắn mình bởi tiếng quát: - Cút ngay! Đồ rác rưởi… Gã luýnh quýnh chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã bị một cái đập vào cạnh sườn đau điếng. Gã dụi mắt, thấy một mụ có thân hình đẫy đà, mùi
Đông lạnh lùng nhuộm một màu trầm lặng trên từng góc phố, gió khẽ trút những hơi thở lạnh lẽo đầu tiên trên nền trời xám xịt, cái lạnh buốt giá tới từng cảm xúc. Một mùa đông nữa lại về, nhưng mùa đông này