Home/Quí Kim

About Quí Kim

This author has not yet filled in any details.
So far Quí Kim has created 98 blog entries.

Tình

Tôi về nhà, thấy bố nằm trên võng, mắt lim dim. Trên kệ, chiếc ti vi vẫn đang mở và trên bàn chiếc radio cũng đang nói. Tôi không còn ngạc nhiên vì đã có lần bố bảo mở cả tivi và đài cho có

Tình2020-12-03T03:53:17-05:00

Cây mận của ông ngoại

Năm lên sáu tuổi, tôi đã thấy cây mận đứng sừng sững trước hiên nhà. Đó là cây mận của ông ngoại tôi trồng. Chẳng ai biết nguồn gốc, xuất xứ, ông mang về từ đâu và trồng từ khi nào. Riêng tôi, cũng không

Cây mận của ông ngoại2020-12-03T03:41:29-05:00

Mưa đêm nhớ ngoại

Trời càng chuyển dần về khuya cũng lúc những tiếng mưa đêm nghe được rõ ràng hơn. Có lẽ, khi mọi thứ đã đắm chìm trong giấc ngủ say sưa thì mới có đủ không gian để ta cảm nhận những âm thanh của tiếng

Mưa đêm nhớ ngoại2020-12-01T09:50:36-05:00

Mối tình năm 18

Củ Chi, một ngày cuối Đông. Chiều cuối tuần rảnh rỗi nên tôi lấy mấy lá thư tay ra đọc. Từng lá thư là từng kỷ niệm - mỗi một người là những cảm xúc khác nhau. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có lúc

Mối tình năm 182020-12-01T09:53:45-05:00

Sau bục giảng

Sau bục giảng là gì em biết không? Là mêng mông nhịp đời buông hối hả Bao đam mê cũng oằn mình nghiêng ngả Giấc mộng gia đình xa quá tầm tay..! Sau bục giảng là những áng thơ hay Lúc ưu tư, lúc dâng

Sau bục giảng2020-12-01T11:48:30-05:00

Hà Nội và những gánh hoa rong

- Cô ơi, hoa cúc bao nhiêu một bó ạ? - Hai mươi lăm nghìn con ơi! - Vậy cô gói cho con một bó nhé! Cô bán hàng nhẹ nhàng lấy cho tôi một gói hoa. Trên chiếc xe đạp cũ đã tróc gần

Hà Nội và những gánh hoa rong2020-12-02T03:00:34-05:00

Những cô gái nơi “Đất võ, Trời văn”

Xưa nay, người ta thường trìu mến gọi tên một vùng đất theo phong cảnh, danh nhân hay nét đặc trưng về lịch sử, văn hóa của vùng đất ấy. Với Bình Định, chúng ta quen gọi là vùng đất võ bởi ở đó có

Những cô gái nơi “Đất võ, Trời văn”2020-12-01T03:44:42-05:00

Ngày xưa còn đó huy hoàng

Ngày xưa con nhớ thật nhiều Mẹ ngồi xếp giấy thả diều con bay Ngày xưa soi bóng trăng gầy Nụ cười của Mẹ sáng đầy bóng trăng Ngày xưa có nhớ gì chăng Mẹ ngồi vá áo khâu bằng tình thương Mẹ ơi, rong

Ngày xưa còn đó huy hoàng2020-11-28T23:31:47-05:00

Buồn với riêng rôi

Có ai ngồi cạnh tôi không Ngồi nghe tôi kể chuyện mông mênh là Ở đây tôi có một trà Đàn bà ngồi đó rượu là chưa mua Có ai che nắng nghiêng vừa Đàn bà xin chút niệm xưa để dành Đàn bà luồn

Buồn với riêng rôi2020-11-28T23:24:43-05:00

Sợi buồn đi quanh

Nhớ người sông cũng lười trôi Nắng ngưng chải tóc hương đời gió bay Bóng sầu đêm trước rụng dài Buồn sa mắt biếc tàn phai nằm chờ Tát cho sông cạn rõ bờ Với tay cột gió vàng mơ rất hiền Buồn người chiếc

Sợi buồn đi quanh2020-11-28T23:18:13-05:00

Nỗi buồn đan cẳng chéo

Ai cầm tay ngọn gió Xước cả một trời đau Dấu sầu mang bụi đỏ Đường về có còn nhau Nhịp đời nung đỏ đóm Đếm từng hơi thở buồn Gã mặt trời giấc muộn Thôi làm bạn chim muông Cõng buồn sang ngõ nhỏ

Nỗi buồn đan cẳng chéo2020-11-28T23:13:27-05:00

Má ơi con già rồi

Chiều nghiêng gió hát à ơi Soi gương mái tóc tiếc thời thanh xuân Nhớ xưa Má cũng muôn phần Mấy mùa nghiêng nắng phai lần màu xanh À ơi, ngọn gió đành hanh Trả xuân cho thuở em cành mười ba Soi gương qua

Má ơi con già rồi2021-02-20T08:06:06-05:00